Mời hắn đi ăn ư? Nam Vũ Thần dù có ngốc đến đâu cũng biết bữa cơm này chắc chắn không đơn giản. Hắn vốn định khéo léo từ chối, nhưng chợt nghĩ lại, vị Chu sư huynh này trước giờ vẫn luôn tìm cách hãm hại mình, trong khi hắn lại gần như chẳng hiểu gì về đối phương. Nay đối phương đã chủ động đưa mình tới cửa, sao không tương kế tựu kế, nhân tiện dò xem hư thực sâu cạn của hắn?
“Nếu sư huynh đã có lòng mời, sư đệ sao có thể không nể mặt? Vậy thì đi thôi.”
Đáy mắt Chu Thanh Thư thoáng hiện một tia đắc ý gần như không thể nhận ra. Hắn vốn cho rằng tên ngốc này ít nhiều cũng sẽ giả vờ từ chối vài câu. Dù sao trong thời gian đại tỉ, đệ tử tham chiến nào mà chẳng cẩn trọng từng li từng tí, nhất là với đồ ăn thức uống bên ngoài? Nào ngờ tiểu tử này vẫn thiếu đầu óc như thế, gần như chẳng có chút đề phòng nào.
Quả nhiên chỉ là một tên ngu xuẩn chỉ biết cắm đầu khổ tu. Thiên tài chó má gì chứ, chẳng phải vẫn để mặc cho mình tùy ý nắn bóp hay sao? Trong lòng hắn cười lạnh, ngoài mặt lại tỏ ra vô cùng niềm nở,




